Information Resize about Nguyen Thuy Duong

https://i1.wp.com/trinhquangminh140i.googlepages.com/ResizeofLisaNguyenThuyDuong_Page_1.jpg

https://i0.wp.com/trinhquangminh140i.googlepages.com/ResizeofLisaNguyenThuyDuong_Page_2.jpg

https://i0.wp.com/trinhquangminh140i.googlepages.com/ResizeofLisaNguyenThuyDuong_Page_3.jpg

https://i1.wp.com/trinhquangminh140i.googlepages.com/ResizeofLisaNguyenThuyDuong_Page_4.jpg

https://i0.wp.com/trinhquangminh140i.googlepages.com/ResizeofLisaNguyenThuyDuong_Page_5.jpg

https://i0.wp.com/trinhquangminh140i.googlepages.com/ResizeofLisaNguyenThuyDuong_Page_6.jpg

https://i1.wp.com/trinhquangminh140i.googlepages.com/ResizeofLisaNguyenThuyDuong_Page_7.jpg

https://i0.wp.com/trinhquangminh140i.googlepages.com/ResizeofLisaNguyenThuyDuong_Page_8.jpg

Advertisements

1 Comment »

  1. CÁI NHÌN TỔNG QUAN
    ĐỐI VỚI VOICE
    Vietnamese Overseas Initative for Conscience Empowerment
    TỪ PHÍA MỘT NGƯỜI DÂN VIỆT NAM
    THA PHƯƠNG

    (Ý kiến không dành cho phóng viên hay lãnh đạo chỉ vì mục tiêu cá nhân)
    —————————————————————————————–
    By Mail:
    VOICE
    Att: Lisa T.D. Nguyen
    Suite 108, 110 Maryland Ave N.E.
    Washington D.C. 20002 USA
    By E-mail: lisatdnguyen@gmail.com
    1802 S St. NW
    Washington DC 20009
    Direct Line: +1 (202) 290 3780
    Fax: +1 (202) 543 1297
    Email: info@vietnamvoice.org

    – Dành cho người việt còn tạm ở : Philippines – Cambodia –Thailand.
    – Đến định cư tại các nước phát triển : Canada – Mỹ.

    LƯU HÀNH NỘI BỘ DÀNH CHO THÙY DƯƠNG, NỘI DUNG
    KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN CHÍNH TRỊ – TÔN GIÁO
    10/12/ NĂM 2007

    Xuất phát từ đây…

    “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
    VÔ DUYÊN ĐỐI DIỆN BẤT TƯƠNG PHÙNG”.

    Duyên đến duyên đi duyên lại lại
    HAY CHĂNG MỘT MỐI TÌNH
    Tình đến tình đi tình lại lại
    HAY CHĂNG MỘT NỖI NIỀM.. Please help me if you know and don’t know..

    QUA QUÁ TRÌNH DUYÊN NỢ VỚI CÔ MC THÙY DƯƠNG.. xem cô dẫn chương trình.
    QUA QUÁ TRÌNH TÌM HIỂU TỪ TRANG WEB.. vì ở tận việt nam.
    QUA QUÁ TRÌNH NẰM MƠ MUỐN CÓ BẠN.. đến giờ này chưa có vợ con.
    QUA QUÁ TRÌNH MUỐN ĐƯỢC LÀM VIỆC VÀ GIÀU CÓ.. vì chưa trở thành triệu phú.

     Theo nhận xét chung là đã có sự liên hệ mật thiết với tình hình thế giới.
     Đã có sự cảm thông và dành thời gian ngồi lại với nhau giữa các cấp lãnh đạo quản lý.
     Sự phát triển của đất nước việt nam, trình độ dân trí của con người việt nam.
     Thời gian đã trôi qua, thời gian là một liều thuốc thần tiên đễ xoa dịu nỗi đau của chiến tranh của quá khứ đối với những người không may. Những thế hệ tiếp theo sinh ra sau chiến tranh đã biết vươn lên và tìm về với nguồn cội, những người dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới vẫn còn hiện hữu đâu đây.
     Thứ nhất tôi không đồng tình với từ tị nạn (Refugees) nếu như gom chung mọi người dân mong muốn được đi du lịch hay di dân đến một nước khác không vì lý do chính trị hay tôn giáo – khủng bố theo định hướng định cư lâu dài. Một người sống ở nước Anh vẫn có quyền sinh đến định cư sinh sống ở Úc là truyện bình thường. Nếu dùng từ nay vô tình đã đánh đồng họ với những người tham gia chính trị, họ có quyền mơ ước về tương lai hạnh phúc xa hoa ở một đất nước nào đó, mà họ cho là sống nơi đó họ sẽ sống trên thiên đường về vật chất lẫn tinh thần.
     Vì nghèo mà phải đi tha phương cầu thực, ngày xưa có dân ba tàu từ Trung Quốc đến sài gòn để tị nạn ư? để tránh phải đi lính.
     Việc đấu tranh cho những người muốn đến một nước phát triển mà họ chưa được chấp nhận thông qua tổ chức phi chính phủ, tôi mong muốn các đồng chí đưa ra những hình ảnh là sau khi họ đến một đất nước phát triển thì bao nhiêu phần trăm (%) đã trở nên giàu có hơn ! có nghề nghiệp ổn định ! có nhà cửa ! có tiền ! có gia đình hạnh phúc ! bao nhiêu phần trăm sống lây lất đầu đường xó chợ ! bao nhiêu phần trăm bị kỳ thị chủng tộc ! bao nhiêu phần trăm không biết tiếng phong tục tập quán đã không hòa nhập với đất nước mới này ! bao nhiêu phần trăm đang thất nghiệp ! Tại sao không tôn trọng thực tế dù cha mẹ nó ác nhưng con của nó không ác thì chẳng lẽ suốt đời nói giòng giống nó ác như vậy các đồng chí cũng mang tư tưởng con ông cháu cha mất rồi. Không ai cũng tắm 2 lần trên một dòng sông, dòng thời gian cứ trôi – không gian cứ lặng lẽ biến đổi trên bầu trời thu hạ xuân đông. Thời đại CNTT-TT tụi nó muốn ác cũng không thể ác với tất cả mọi người trong đó có con cháu dòng giống của nó, nó cũng muốn con cháu nó giàu có quyền lực vậy – đâu có ăn cướp hoài được phải tôn trọng luật chơi chung mà nó trên thương trường quốc tế không phải là kẻ mạnh chưa phải là kẻ đại ca lớn nhất.
     Giúp người không phải là giúp nữa chừng, tiễn phật tiễn tới tây thiên.
     Tôi nói thật ngay cả bản thân tôi cũng muốn đến nước mỹ và định cư lâu dài theo như những gì tôi được biết là một thiên đường dành cho người giàu, nhưng có phải là địa ngục của người nghèo hay không thì tôi chưa biết vì nghe nói có trợ cấp thất nghiệp và nền công nghiệp phát triển, nhưng Mỹ cứ dẫn quân đi chinh chiến can thiệp vào nội bộ nước khác dễ bỏ mạng nơi xa trường thì tôi cũng sợ chết lắm tôi không thích tham chiến tôi yêu hòa bình, tôi thích trở thành triệu phú.
     Đấu tranh cho nhân quyền tự do dân chủ của một nước khác mà mình không phải là công dân, như vậy bản thân các đồng chí có nhân quyền và dân chủ phải không !, tôi vì màu cờ sắc áo của tôi, lá cờ đỏ sao vàng của tôi, đứng lên phát biểu những lời lẽ không vi phạm luật pháp thuần phong mỹ tục của thế giới thì những kẻ cứ đại diện phát biểu là đấu tranh cho nhân quyền đã thẳng tay bóp họng tôi xóa đi những thông tin mang tính chất cá nhân một cách không thương tiếc vì các người cũng đâu tốt đẹp gì khi chỉ biết bảo vệ cho riêng mình mà không quan tâm đến quan điểm cá nhân hợp pháp. Vậy có phải là các người cùng đồng chí với nhau hay mỗi người một ý.
     Trong bất kỳ thời nào cũng có những nỗi đau khổ, người nghèo càng khổ hơn, chim khôn chọn cành mà đậu, người khôn chọn minh chúa mà thờ, nhưng đâu phải ai cũng khôn thì ai ngu ! đi một nước cờ – đi sai một nước cờ làm hư cả một bàn cờ – cứu nguy được ván cờ hay lắm chứ, chưa kịp đi một nước cờ – chết ngắt – ai sẽ cứu nguy hay cầu chúa amen cầu phật di đà. Thấy một mà không thấy hai, nhất thời mà không lâu dài, đánh đồng là đều đại kỵ, người có sướng có khổ kẻ có vui có buồn nhưng đôi giày còn có số, tôi sinh ra trong một gia đình không giàu có nhưng từ nhỏ đến lớn sống trong sự cưng chiều, dù phải chịu ảnh hưởng của thời cuộc nhưng đã có người lót đường gia hộ nhưng tôi cũng muốn đi nữa – nhưng đi làm chó không đi, tôi khôn không ngoan nhưng tôi là một con người.
     Trang web cần có ngôn từ tiếng việt, vì nếu tiếng anh thì dành cho người nước ngoài đọc để kêu gọi sự thương xót của họ khác chi viện tế bần mà không phải là một tổ chức phi chính phủ. Tôi thấy quá giống hay chính là nó chăng một chiêu bài dựng lên của những thế lực thù địch phản động ngụy quân ngụy quyền chăng hay là thật lòng của những người tình nguyện vì cộng đồng.
     Cần phải có một cơ chế mở để mọi người trên toàn thế giới cùng tham gia cùng đóng góp – cần phải có thêm diễn đàn để nhận ý kiến phản hồi đóng góp và không được xóa không được vi phạm nhân quyền nếu ý kiến hợp pháp và thuần phong mỹ tục. Đóng góp tiền góp sức quá cần, nhưng đóng góp ý kiến đúng không thể bỏ qua.

    Our Past, Our Present. Our Future, Our VOICE.
    Mission: In eight short words, it sums up everything that VOICE will try to do and achieve. To win asylum for the last remaining Vietnamese refugees, a remnant of our tortured past. To counter the trafficking of Vietnamese women and children, an affront to our common present. To build up a civil society in Vietnam where our future will forever be inextricably linked to. And as such, our reality and conscience command that we must raise our VOICE.
    Role/Function: Most Vietnamese organizations are volunteer and community-based. VOICE is positioned at the opposite end of the spectrum—full-time and professional. To lobby elected officials, VOICE leverages the grassroots and media strengths of the supporting organizations of the founders and overall community. VOICE will have a full-time staff based in Washington D.C. to knock on doors, share information and give voice to our mission.
    Board of Directors: VOICE was founded by five friends who have a passion for Vietnam. They come to VOICE representing themselves and organizations supporting the mission of VOICE. The Board of Directors consists of the five founders, who are: Ngoc Chu (Chair of HOPE), Chau Nguyen (Overseas Hoa Hao Buddhist Association), Duy Hoang (Vietnamese-American Public Affairs Committee), Max Vo (SOS Viet Phi – Canada).

    Dear Friends,
    Our Past, Our Present. Our Future, Our VOICE. I took this title from the VOICE ( Vietnamese Overseas Initiative for Conscience Empowerment) website at http://www.vietnamvoice.org. In eight short words, it sums up everything that VOICE set out to accomplish:
    • To win asylum for the last remaining Vietnamese refugees, a remnant of our tortured past.
    • To counter the trafficking of Vietnamese women and children, an affront to our common present.
    • To build up a civil society in Vietnam where our future will forever be inextricably linked to.
    And as such, reality dictates that we must raise our VOICE. I invite you to join us, support us, and empower your own conscience. Like Mahatma Gandhi once urged : ‘You must be the change you want to see in the world’. I look forward to seeing you at our First Annual Gala Dinner, Concert, and Fundraiser on May 5th at the Westin Arlington Gateway, Arlington, Virginia!
    Internships with VOICE
    VOICE offers internships for college students, recent graduates, graduate students and professionals at our Washington, D.C. headquarters and international field offices.
    Internship Program Goals
    VOICE internships incorporate a range of educational and developmental activities relating to our core mission. VOICE’s internship program offers the intern the opportunity:
    • To utilize the intern’s talents, skills and service to advance VOICE’s mission;
    • To help the intern become an agent of change; and
    • To equip the intern with training and experience in justice work.
    Responsibilities
    During his/ her internship, VOICE’s intern will:
    • Develop co-operative working relationships with various international organizations, government departments and various embassies;
    • Compile written submissions on behalf of our clients;
    • Individual case management;
    • Client interaction to ensure that their legal and social needs are met.
    Organization Information
    VOICE will cover:
    • Accommodation;
    • A small stipend.
    For interns traveling to our international offices, VOICE will also cover:
    • Return airfares (for 6-12 months internships only);
    • Travel insurance (for 6-12 months internships only);
    • Food and accommodation;
    • Cell phone service;
    • Office-related travel expenses
    To apply, please send resume and cover letter
    By Mail:
    VOICE
    Att: Lisa T.D. Nguyen
    Suite 108, 110 Maryland Ave N.E.
    Washington D.C. 20002 USA
    By E-mail:
    info@vietnamvoice.org
    For further information, please visit http://www.vietnamvoice.org or http://www.vietphi.com.

    Human Trafficking In Vietnam: An Update
    Date Posted: April 11,2007
    Human Trafficking In Vietnam: An Update
    By John E. Carey
    Peace and Freedom
    April 10, 2007
    On Tuesday police in Ho Chi Minh City said that they had broken up an illegal match-making business where eight South Korean men were choosing potential “brides” from among 118 local young Vietnamese women.
    Police in the raid Monday detained the Vietnamese couple who had organized the business. The women were sent back to their home towns, mostly in the poor Mekong Delta region.
    “They thought their lives would change for the better if they married a foreigner,” a police officer told reporters, adding that the women had also been handed into the care of provincial communist women’s unions.
    International marriages are legal in communist Vietnam, but the match-making rings — where the women are typically paraded before men, sometimes holding signs with numbers, for selection — are not, and the phenomenon has stirred anger here.
    Men in South Korea and Taiwan who can afford to “buy” women use “matchmaking agencies” to serve as liaisons.
    The U.S. Department of State has decried this behavior and had urged Vietnam to work to put a stop to human trafficking.
    Vietnam is not the only nation where this is a problem.
    Young Thai girls and women and Cambodian females are also highly prized by men with the financial resources to come to these countries for women.
    Vietnam has become a popular destination for bachelors from South Korea, Taiwan and elsewhere searching for a women, often on week-long marriage tours that include medical checkups, visa procedures and speedy honeymoons.
    The women are promised a better life but often end up with their “husbands” confiscating their papers and passports and treating them as sex slaves.
    Asian women are often sent to America with promises of better lives and they end up as prostitutes servicing as many as 70 men a day.
    Last year Vietnam summoned South Korea’s press attache to Hanoi amid angry protests from women’s groups after a newspaper in Seoul printed a photo of a line-up of Vietnamese would-be brides kneeling before a Korean suitor.
    Related Stories:
    http://johnib.wordpress.com/2007/01/08/crimes-against-human-dignity-selling-children/
    http://www.opednews.com/articles/opedne_
    john_car_061117_the_human_traffickin.htm

    572 times read

    Stateless Vietnamese in the Philippines – A History
    Date Posted: March 22,2007
    Seventeen years after escaping Vietnam, a small group of refugees remain stranded in the Philippines. Not recognised by Vietnam and given only temporary residency status in the Philippines, they live with an uncertain future. The group originally numbered more than 2000approximately 2,500, but thanks to the generosity of major resettlement countries – Australia, the UK, America, Norway and Canada – – there are now only approximately 145 Vietnamese refugees still living without a durable solution to their stateless dilemma.the number of refugees has been greatly reduced. However, there are still approximately 145 refugees [?and dependants?] in desperate need of a durable solution.
    Background
    Following the fall of Saigon in 1975, over half a million Vietnamese refugees fled persecution from the new communist rulers. In 1989, 74 countries signed the UNHCR-sponsored Comprehensive Plan of Action (CPA) designed to halt the movement of boat people from Vietnam. Under the CPA, asylum seekers were no longer given automatic refugee status. Rather, they became subject to a status determination procedure designed to ascertain whether they qualified for refugee status under the 1951 Refugee Convention.

    Post-CPA and Statelessness in the Philippines
    In 1996, the UNHCR closed the refugee camps and withdrew support. Since then, the Vietnamese have been fending for themselves, making a living by buying and selling goods in markets or on the streets.They are stateless because Vietnam will not recognise them unless they volunteer to return to Vietnam and are ‘accepted’. However, no repatriation program currently exists, and they refuse to return to a regime which they claim persecuted themselves and their families. In the Philippines, the, impoverished stateless Vietnamese are impoverished and targets of discrimination, bribery and violent crimes. Without residency orand any form of identification, tThey are denied equal protection before the law, unable to turn to the local authorities for help and are often in from fear of arbitrary arrest and denial of equal protection before the law. Countless hardworking men and women are imprisoned for selling goods on the street even though it was their only method ofin order to survivalsurvive. As a stateless persons, they are denied the rights to legal employment, social services, travel, or the ownership of property. Children and young adults, yearning to learn and go to school, are denied access right to further education. Further, they cannot travel or own property.
    Burden Sharing
    Australia was the first to recognise the humanitarian needs of this stateless group. It led the world by resettling 230 people under the Special Humanitarian Program (SHP). The UK, America, Norway and Canada have since followed Australia’s lead and resettled almost all of the remaining Vietnamese. As such, from the original group of more than 2000 stateless people, only around 126 remain living in the Philippines.

    621 times read

    Vietnamese Refugees in Cambodia
    Date Posted: March 22,2007
    The Vietnamese refugees in Cambodia are those forced to flee Vietnam over the past decade as a result of government-sponsored programs of religious and political persecution. These refugees have been granted refugee status by the UNHCR, but remain living without any real solution to their stateless dilemma.
    In Cambodia, the longstanding history of discontentment and animosity between Vietnam and Cambodia has resulted in anti-Vietnamese sentiments throughout the entire country. These Vietnamese are under attack from all factions of Cambodian society, facing harassment from Cambodian police who frequently interrogate and pry on them for bribery. Ordinary Cambodians, encouraged by the anti-Vietnamese rhetoric of their government, sporadically carry out attacks on Vietnamese nationals. Most importantly, the Vietnamese Secret Police are watchful of their every move and have once abducted a Buddhist monk, recognized as a refugee by the UNHCR, and sent him back to Vietnam to stand trial for his ‘crime’ – calling on Vietnam to recognize his church. As a result, the Vietnamese refugees in Cambodia live in constant fear of being arrested by the Vietnamese authorities and being forcibly repatriated.
    VOICE recently met with UNHCR in Washington D.C. to discuss the possibility of resettlement for the Vietnamese refugees in Cambodia. Preparation for a Submission is currently underway, which completion will be presented to UNHCR.

    321 times read

    Stateless Vietnamese in Thailand – A History
    Date Posted: March 22,2007
    Similar to the stateless Vietnamese in the Philippines, there are currently 65 stateless Vietnamese from the original asylum seekers from the aftermath of the fall of Saigon. Not given any permanent legal status in their country of asylum, they have remained without any rights or protection for seventeen years, living in constant fear of imprisonment and deportation.
    Post-CPA and Statelessness in Thailand
    In 1996, the UNHCR closed the refugee camps in Thailand, withdrawing their support. Since then, these Vietnamese refugees have been fending for themselves, making a living by buying and selling goods in markets or on the streets. In effect, they became “stateless” – Vietnam will not recognise them unless they volunteer to return and are accepted, but currently no repatriation program exists. Most importantly, it is impossible for them to return to a regime which has persecuted them, causing them to risk their lives and flee. In Thailand, the Vietnamese are illegal and stateless aliens, living in hiding from local authorities, in constant fear of imprisonment and deportation. They are consistently victims of bribery and exploitation from police officials. Children are unable to receive birth certificates and are barred from education.
    The Need for a Solution
    The effect of statelessness is far more than destitution. The denial of basic civil rights exposes individuals of the most extreme vulnerability to continual abuse and exploitation. The stateless Vietnamese are impoverished targets of discrimination, bribery and violent crime. Without residency or any form of government identification, they are denied equal protection before the law. They are unable to turn to local authorities for help, and continue to live in fear of arbitrary arrest. As stateless persons, they are denied the rights to legal employment, social services, travel and ownership of property. Children are unable to receive birth certificates and are barred from education. The remaining Vietnamese have lived in this position of vulnerability for 17 years. VOICE is working to bring about an end to this ongoing human tragedy.

    361 times read

    Inhumane Intermarriages
    Date Posted: March 02,2007
    Let’s Respect Human Dignity of Foreign Wives
    “Marry Vietnamese Women’’ _ says advertisement placards set up in the countryside and on the outskirts of metropolises. And many Korean men follow the advice: In 2000, there were only 95 Korean-Vietnamese couples, but the number has rocketed to more than 10,000 in just five years. The government might as well thank its Vietnamese counterpart for helping to solve the problem of numerous rural bachelors. The problems are a very inhumane matchmaking process and many unhappy marriages.

    A recent report was too shocking to believe. A Korean bride-seeker in Vietnam met up to 400 women at one place and was forced to pick one in a few hours as if he were selecting a commodity. There were even price tags that differ according to the female applicants’ familial and academic backgrounds. The bulk of these arrangement fees went to Korean and Vietnamese marriage brokers. Is this a process for seeking life partners or human trafficking?
    Some advertisements even attempt to attract “problematic’’ clients, such as the handicapped and divorced, with higher price tags. Matrimonial frauds are also commonplace. Some foreign wives are deceived into marriages with Korean men who have no stable job or income. No wonder anti-Korean sentiments are rising in Vietnam and the Ho Chi Min government is moving to rein in the egregious matrimonial agencies. It’s time the two governments joined forces to root out these illegal, inhumane matchmakers.
    For many foreign wives, the real troubles begin after marriage. Most Korean husbands, raised in a macho society, hardly try to learn their wives’ culture and language. It is almost 100 percent the wives’ lot to adapt themselves to their spouses and an unfamiliar environment. Society, more often than not, turns a cold shoulder, to these “alien’’ women and their children. The government has recently been alerted to this discrimination and is seeking to improve it but still has a long way to go.
    Seoul needs to see this issue from the ground up and come up with a comprehensive policy, while continually checking the implementation of the existing ones. Most of all, the measures should aim at not protecting the minority but changing the consciousness of Koreans. For instance, the adjustment training ought to also be directed at Korean husbands and their families. Moreover, the mixed-blood children should not be the target of discrimination but fostered as bicultural talent.
    Like it or not, Korea is rapidly becoming a multiracial and multicultural society. The country should not just adapt itself to the new trend but make the most of it in advancing to the rest of the world. To begin with, the nation could do away with the discriminatory word of “Kosian’’ _ people born of Koreans and other Asians.

    * * *
    The Korea Times welcomes our readers’ contributions to Letters to the Editor and Thoughts of The Times. The article should be preferably submitted by e-mail to opinion@koreatimes.co.kr and not exceed 900 words. – ED

    645 times read

    Introduction
    The Vietnamese refugees in Cambodia are those forced to flee Vietnam over the past decade as a result of government-sponsored programs of religious and political persecution. These refugees have been granted refugee status by the UNHCR, but remain living without any real solution to their stateless dilemma.
    In Cambodia, the longstanding history of discontentment and animosity between Vietnam and Cambodia has resulted in anti-Vietnamese sentiments throughout the entire country. These Vietnamese are under attack from all factions of Cambodian society, facing harassment from Cambodian police who frequently interrogate and pry on them for bribery. Ordinary Cambodians, encouraged by the anti-Vietnamese rhetoric of their government, sporadically carry out attacks on Vietnamese nationals. Most importantly, the Vietnamese Secret Police are watchful of their every move and have once abducted a Buddhist monk, recognized as a refugee by the UNHCR, and sent him back to Vietnam to stand trial for his ‘crime’ – calling on Vietnam to recognize his church. As a result, the Vietnamese refugees in Cambodia live in constant fear of being arrested by the Vietnamese authorities and being forcibly repatriated.
    VOICE recently met with UNHCR in Washington D.C. to discuss the possibility of resettlement for the Vietnamese refugees in Cambodia. Preparation for a Submission is currently underway, which completion will be presented to UNHCR.


RSS Feed for this entry

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: